Chiều tà càng mỏng manh, ánh trăng càng sáng tỏ

 Nhìn khung cảnh dần bị bỏ lại sau qua khung cửa sổ, từng giọt mưa rơi xuống như chất chứa bao tâm sự, bầu trời phủ một màu ảm đạm. Tự lòng hỏi do cảnh buồn hay do trong lòng vốn dĩ đã mất đi niềm vui. Cuộc sống là vậy, không phải lúc nào ta đều có thể vui tươi, đôi lúc nhìn những nỗi buồn cũng cảm thấy thật đẹp bởi vì nó là một phần trong ký ức sau này.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Thức tỉnh vì tương lai

Không ai thích cô đơn

Điều quan trọng nhất